Nhìn mộc trùng hết đống này đến đống khác tự động rơi rụng ngay dưới chân, Trương Xung hoàn toàn chết lặng.
Miệng lão không ngừng lẩm bẩm hai chữ "không thể nào". Câu mộc trùng bao nhiêu năm nay, lão chưa từng thấy chuyện gì kỳ lạ đến mức này.
Lúc này, Diệp Trường Thanh lại chẳng buồn để ý đến lão. Nhìn đám mộc trùng dưới chân, hắn khẽ "ồ" lên một tiếng, tiện tay nhặt một con lên cẩn thận quan sát.
"Trông giống nhộng ong thật đấy."




